"G à, Lê nè. Còn nhớ không? Mình mới xin được số của G qua Hương (Trần)".
Lê? Lê nào nhỉ? Mình có 2 3 người bạn tên Lê. Vậy làm sao để biết "tên" nào đang nhắn tin cho mình bây giờ?
"Lê thời cấp 3 đó. Mình đang trên Gò Vấp, mình vào từ năm 97".
Động trời. Mừng ơi là mừng. Vậy là mình hết đơn độc ở mảnh đất này.
16 năm qua mình vất va vất vưởng ở vùng đất đầy nắng & gió này 1 mình, k bạn bè thân thích, k bà con làng xóm. May mà ông chồng đen thui của mình và gia đình "ổng" rất tốt, rất thoải mái, bằng không thì cuộc đời mình không biết sẽ ra sao. Có lẽ cô đơn lắm.
***
Nhưng thực lòng - (nói ra thế này có lẽ L rất giận) - tới giờ này mình - vẫn - chưa - hình - dung - ra - Lê - như - thế - nào. Có tên nào trong lớp mình online không, nói giúp mình "Lê là bạn nào" với. Hu hu...
***
Đã gần 9 tháng trôi qua kể từ ngày họp lớp. Lâu lắm k gặp bạn nào log vào blog và comment vài dòng cho bạn bè, k biết có ai còn nhớ?
Công việc của các vị ra sao? Gia đình các vị thế nào? Lúc nào rảnh online đôi phút cho bạn bè ở xa biết với nhé.
Hồi này mình chỉ làm 2 buổi sáng / tuần. 1 buổi sáng để họp Giao ban nữa. Thời gian còn lại buổi chiều dành để ngủ. Người béo ú, cộng thêm cái bụng hơn 7 tháng làm thân hình trở nên lặc lè. Mỗi lần di chuyển nhìn khệnh khạng như thằng say rượu buồn đời. Tếu và thiếu tự tin kinh khủng. Giờ mình chỉ mong có 1 vị nào đó cùng lớp, cùng trường, cùng quê để nói chuyện.
Ước gì có thể gặp L vào lúc này...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét