Thứ Tư, 14 tháng 3, 2012

Lớp ưi!!!

Hic...
Mệt mỏi quá.









***










Đang lò mò với trăm thứ bà rằn đổ ập lên tấm thân nhỏ bé (xấp xỉ 56 kg) cùng 1 lúc, đầu bù tóc rối, tóc bạc mọc ngập ngụa trên đầu, thì lọ mọ đâu đó bên nhà hàng xóm ưa nhạc trữ tình, ca vọng cổ lại vẳng tới lời bài hát

"Ai bảo chăn trâu là khổ
Chăn trâu sướng lắm chứ
Ngồi mình trâu, phất ngọn cờ lau
Và miệng hát nghêu ngao
..."


Hic...
Nhớ nhà quá đi.

Già vãi rồi mới ngậm ngùi nhận thấy bài thơ này đúng kinh khủng.
Giờ mà được nằm vểnh râu bỏ mặc trâu ăn cỏ, ngắm mây trời qua tán lá bạch đàn rì rào rì rào, miệng phì phèo ngêu ngao vài câu hát xuyên tạc,..., hic...
Chắc là sướng phởn phơ lắm lắm.

Ước gì.........






***





Hồi ấy nhà mình có giàn nho che khoảnh sân nhỏ, trong kí ức của mình thì nó đẹp mê tơi luôn. Quả chua loét, nhưng mấy đứa bạn mình có vẻ khoái. (Tiền mô mà mua, có ăn là tốt lắm, k khoái kể cũng lạ). Nho nhiều quả, nhưng sâu con nào con ấy râu vểnh ngược, to như ngón chân cái, bò lọc ngọc, phát khiếp. Đi dưới giàn mà chỉ sợ nó...rớt trúng. Kinh văn khủng.

Hồi ấy, Bố nghỉ "mất sức". Về quê trồng rừng. Mình thi thoảng theo bố lên rừng trồng cây. Mệt ơi là mệt.
Ngày ấy sao mà ...căm thù rừng đến thế. Chân yếu tay mềm, "liễu yếu đào tơ" như mình mà đi rừng, ôi...

Nhà mình k nuôi trâu, nhưng quê mình thì đầy. Nhiều lần nghe bạn bè lẩm bẩm
"Ai bảo chăn trâu là khổ
Chăn trâu sướng lắm chứ"
Mình nghĩ bọn nó ngớ ngẩn, hâm hâm. 


Rồi mình lớn...


Mình đi khỏi vùng đất nổi tiếng với mọi người. "Thành phố tắc kè". Không vấn vương, không lưu luyến.
Ra vẻ ta đây "ra thành phố".
Để rồi bây giờ nhìn lại, mới thấy mình trẻ con kinh khủng.
Thấy nhớ bố, nhớ mẹ, nhớ bạn bè, nhớ những ngày hè lang thang theo bố lên rừng trồng cây, lụm cụm phụ bố múc nước tưới bạch đàn giữa trưa đỏ lửa. Và nhớ tập thể lớp 12b một thời chia năm sẻ bảy, "nghịch như giặc" - mà trong mắt cô giáo chủ nhiệm thì "nghề nghiệp chính" của cả lũ sẽ là "kéo rèm sân khấu" sau này.

***

Nhớ nhiều.Rồi lại quên. Bon chen cơm áo gạo tiền đời thường k còn cho phép mình được nhớ.
Nhiều khi ngồi lại thấy mình vô cảm, có lẽ nên biết sống yêu thương hơn.
***

Bắt đầu xuất phát.
Xuất phát để nhớ.
Xuất phát để yêu thương.
Xuất phát để biết mình còn tồn tại.

***
Không có gì là quá muộn, phải không?!



Biên Hòa ngày 14 tháng 3 năm 2012