Một sớm nọ, Ông Bụt hiện lên bên 1 bờ suối, lang thang thưởng ngoạn phong cảnh hữu tình chốn trần gian.
Bất ngờ, Ông thấy một cô gái rất xinh đẹp đang ngồi khóc nức nở bên 1 tảng đá lớn.
Bất ngờ, Ông thấy một cô gái rất xinh đẹp đang ngồi khóc nức nở bên 1 tảng đá lớn.
Ôn tồn lại gần cô gái, Ông hỏi "Tại sao con khóc?". Cô gái thút thít "Con bị 1 thằng đốn mạt nó...nó..."
Cô gái ấp úng k nói lên lời. Rồi thút thít khóc.
Ông Bụt dịu dàng đặt tay lên vai cô gái, "Nó ... thế này phải k con?".
Cô gái tiếp tục thút thít "Còn hơn thế nữa"
Ông Bụt nhẹ nhàng ôm cô gái vào lòng, "Thế này phải k con?"
Cô gái vẫn sụt sịt, "Còn hơn thế nữa"
Và Ông Bụt...hơn thế nữa. Xong xuôi, Ông Bụt hỏi cô gái "Thế này phải k con?"
Cô gái khóc nấc lên "Không, như thế vẫn chưa táng tận lương tâm, thằng đó nó còn bị SIDA, thưa Bụt".
Ông Bụt lảo đảo đứng lên, liêu xiêu bước đi. Vài năm sau, Ông Bụt chết. Chỗ ông chết đi mọc lên 1 cây hoa đỏ như máu, người ta gọi là - Hoa - Dâm - Bụt.
Nguồn: Online