***
Chỉ còn 4 ngày nữa là mùng 1 Tết. Cảm giác lạ lạ sao ấy.
Gần 40 tuổi đời rồi, đã có con, đã (sắp) có cháu, vậy mà vẫn lâng lâng mỗi độ xuân về.
Đêm giao thừa, vẫn mong được đàn đúm đi Chùa, hái lộc, xin "xăm" cho 365 ngày mới. Rộn rã nhờ người "xông đất" đầu năm. Nhớ cái cảm giác "mùng 1 không chải đầu, phải rửa mặt bằng nước rau Mùi (cho thơm tho cả năm), k đổ nước ra đất trong 3 ngày Tết, và đặc biệt: k - được - quét - nhà - 3 - 'mùng' ".
Vừa nghĩ vừa tủm tỉm cười 1 mình, trời mùa đông, chui rúc từ 3 lớp chăn dày cui ra, đầu bù tóc rối, mặt vừa đần vừa ngu, vậy mà - k - được - chải - đầu - trong - 1 - ngày. Kể cũng lạ. Cũng may hồi ấy ở quê mình mùng 1 Tết người ta "kiêng" tới nhà nhau, sợ mình là người đầu tiên "xông" đất, nhà người ta làm ăn được thì k sao, bằng không thì...
***
Bạn bè vui vẻ bên nhau ngày họp lớp, hình như rồi sau đó lại ... quên, ai về nhà nấy, lại bon chen với cơm áo gạo tiền, lại cặm cụi "cày" mong cho tết đến sum vầy, không khí nhà cửa ấm cúng, tiền bạc rủng rỉnh, đầy đủ "cao lương mĩ vị", hoa quả, rượu thịt, áo mão xênh xang. Quên cả sẻ chia cảm giác của mình cùng bạn bè. Thật buồn.
Mọi thứ mau đến mau đi.......