Mới dọn dẹp nhà đón tết, chưa kịp hết mệt đã hết tết mất rồi. Nhanh thật.
Giờ đây mặc dù không còn cái cảm giác mong mỏi tết như ngày còn bé xíu. Không còn mơ mẹ mua cho áo mới để tíu tít khoe với bạn bè trong xóm, không còn mong được bỏ vào miệng từng viên mứt sen thơm lừng ngòn ngọt, không còn mong được ngồi bên bếp lửa nấu nồi bánh trưng trong không khí rét cắt da cắt thịt của miền bắc,..., nhưng đâu đó vẫn còn y nguyên cái cảm giác bâng khuâng trong giây phút chuyển giao giữa năm cũ và năm mới - giây phút giao thừa, vẫn bâng khuâng "thèm" cảm giác đi chùa hái lộc (mà giờ thì không dám "hái" nữa, chỉ xin tí lộc từ vị sư trụ trì chùa) trong chút se lạnh nhẹ nhàng của phương nam.
Rồi đùn đẩy nhau "thằng" nào vào nhà trước - vì sợ mình k hợp tuổi với "gia chủ" - mang xui xẻo vào nhà thì ...toi mất 365 ngày đẹp trời. :-))
Ngày mồng 1, không còn "dưa hành câu đối đỏ bánh trưng xanh" nữa, nhưng vẫn làm mâm cơm nho nhỏ với đầy đủ hương vị những ngày xuân xưa cũ, thay chút dưa hành bằng củ kiệu trắng xinh xinh, chút cơm nóng ấm cúng, chiếc bánh trưng đặt mua ngoài đầu ngõ, ..., thắp nén hương vòng thơm mùi trầm lên bàn thờ ông bà. Lại bâng khuâng.
Nghe tiếng con líu ríu "...Ông bà sống lâu trăm tuổi" ở phòng khách. Phải xuống "lấy lộc" thôi. Cố gắng giữ cho con nét đẹp ngày tết truyền thống, không được để mai một mất, không thì sau này con sẽ còn lại gì trong lòng về những ngày đất trời chuyển mình đón mùa xuân mới?
Phải giữ lại cho con,..., phải giữ lại.
***
Mỉm cười 1 mình.
Bâng khuâng.