Không biết phải làm gì để chia buồn cùng bạn. Cũng không biết phải làm thế nào để chia sẻ với bạn trong lúc này. Và cũng không biết bạn sẽ nghĩ gì khi bạn bè ở xa gọi điện về chia sẻ???
Có thể bạn lại cho đó là 1 điều gì khách sáo, 1 điều gì đó không thật.
Ừ, 1 điều gì đó...
Ừ, 1 điều gì đó...
Tất cả những cản trở nhỏ nhặt âm thầm ấy làm tôi ngại cầm điện thoại lên, ngại ngần nhìn từng con số, và - ngại - nói - ra - 1 - lời - thăm - hỏi.
***
Tự đáy lòng, xin chia sẻ cùng bạn. Mẹ bạn còn quá trẻ. Thành thật xl vì k nhớ chính xác được tuổi của Cô, nhưng tôi biết mẹ bạn còn nhỏ hơn tuổi của mẹ tôi nữa. Quả thật, tôi k thể biết được tôi sẽ như thế nào khi ở trong hoàn cảnh của bạn lúc này, nhưng từ lúc biết tin lớp đang chuẩn bị tới thăm mẹ bạn, tôi - thực - lòng - sốc - khi - nghĩ - tới - Mẹ - của - mình.
Buồn quá.
3 chị em tôi bỏ bố mẹ thui thủi cô đơn ở nhà để lang thang kiếm sống rải rác suốt chiều dài 2 miền đất nước. Có lẽ trong thâm tâm, đứa nào cũng có cái lý do chính đáng của mình, có lẽ trong thâm tâm, đứa nào cũng cho là bố mẹ "còn rất trẻ" "mới hơn 50 tuổi thì ... k sao hết, k cần lo nghĩ gì", và có lẽ, trong thâm tâm đứa nào cũng nghĩ rằng, gửi cho bố mẹ "tí tiền" thăm hỏi hàng tháng hoặc gửi cho bố mẹ "1 cục tiền" khi bố mẹ đau ốm là "đã có hiếu" lắm lắm rồi.
Để rồi khi nghe bạn bè gọi, nhỏ nhẹ: "Mẹ S mất. Lớp đang chuẩn bị tới nhà S. Thông báo để mày biết. Tụi tao đi nhé". Mà tôi muốn khóc.
Có thể bạn k tin, có thể bạn cảm thấy "hề" khi cho rằng tôi thoảng qua 1 giây xúc động, có thể bạn nghĩ tôi "cải lương", và có thể còn nhiều suy nghĩ khác nữa...
K sao, tôi hiểu bạn. Vì đã có những lúc tôi cũng đã từng nghĩ như vậy về người bạn khác của mình, 1 đồng nghiệp mà chúng tôi vốn dĩ chẳng yêu quí gì nhau.
Để cho tới tận bây giờ, khi chính mình trải qua giây phút như thế này, tôi mới hiểu "1 chút" về tình cảm của người bạn ấy.
***
Mọi chuyện đã qua, có khóc thương cũng k thể níu kéo lại được gì. Mong S luôn mạnh mẽ. Tập thể lớp mình giờ đã có nhau. Chúng tôi nghĩ rằng, chúng tôi sẽ luôn bên cạnh bạn.
Mong S mau bình tâm, S nhé.